Có Khi Nào... Hoa Nở Thành Đại Dương?
Cả trái tim hướng về
Nơi quê hương thương nhớ
Nơi chôn giấu giấc mơ
Có khi nào hoa nở thành đại dương...
Tôi luôn nghĩ, phải chăng cuộc đời này chỉ tựa một giấc mộng. Giấc mơ mà khi ta tỉnh dậy... mọi điều tốt đẹp vẫn còn ở đấy. Lặng lẽ, hiền hòa ngắm nhìn ta, ôm ta vào lòng thật chặt, chẳng xa rời. Rồi những thứ đã bị tước đi sẽ quay về. Liệu có phải không?? Ta sống cho một giấc mộng...
Tôi vẫn nhớ rất rõ, khoản thời gian nằm gai nếm mật chốn phồn hoa. Xa người thân, xa quê nhà. Mọi việc ta làm đều là vì ta, vì nếu ta không vì ta.. thì ai vì ta đây???
Họa chăng người luôn vì ta không toan tính chỉ có cha và mẹ - Hai người được tôi âu yếm gọi bằng Ba, bằng Má... Hai người mà, mà tôi đã nợ họ quá nhiều.
CÓ CHẾT TÔI CŨNG KHÔNG SAO TRẢ ĐỦ.
Má thường nói với tôi: "Ở đó sống, ráng giữ mình nha con!!! làm gì thì vẫn phải chú ý đến sức khỏe... Có thèm gì thì ăn, không nói má, má nấu gửi xuống cho..."
Và hơn cả đôi lần, ngồi ăn món của má tôi chẳng cảm được gì ngoài mắt "CAY"!!! Cơm chan nước mắt.
Cô đơn trở thành bạn. Bọn tôi thân đến nỗi lẫn vào đám đông mà tim sao nghe không không. Tôi nhớ nhà, nhớ ba, nhớ má... nhớ thằng em mắc dịch.
Mà nhớ thì cũng có dám nói đâu. Cứng rắn gọi điện về cốt để nghe thanh âm người nhà, cho vơi nhẹ lòng. Vừa nói chuyện, vừa khóc nhưng giọng vẫn phải nhẫn tâm - không run, không rẫy. Không được biểu lộ bất kì sự yếu đuối nào dù là nhỏ nhất.
Ghen tức! Phải rồi, nhiều lần tôi đã ghen tức với chính em trai tôi. Tại sao? Tại sao nó được ở gần ba, gần má? Tại sao nó mỗi ngày không phải toan tính cơm no ba bữa? Tại sao cuối tháng nó không cần âu lo tiền nhà thuê? LÀ MÀY ĐÃ CHỌN MÀ HUY!!! Phải rồi, chính tôi chọn sống như thế mà! Trách ai bây giờ?
Có lẽ đến khi hoa nở thành đại dương. Thì mộng sẽ tan đàn. Như vân như vũ trên đỉnh Phù Sơn. Mãi mãi chẳng bao giờ hợp.
Và có lẽ nếu tôi đợi được đến lúc ấy... thì có lẽ mọi chuyện đã khác.
Nếu đã không thể khác thì thôi cứ mạnh mẽ bước đi vậy. Dù có bao phong ba cuốn đến, dù có là địa ngục rải đường. Chỉ cần tâm như đại dương kia mong cho một ngày hoa nở vạn dặm trường. Thì một tia hi vọng vẫn sẽ ấm lòng ta.
Con người... quả thật kì lạ!!!


Nhận xét
Đăng nhận xét