Bỗng...
Bỗng...
Một sáng an nhiên, bỗng ngỡ ngàng rằng... Phải chăng mọi thứ đã quá xa vời.
Kỷ niệm xâm chiếm mọi lãnh thổ "Tâm Trí" nó xua những ngọn giáo khoét sâu tận tâm hồn. Tàn bạo nhấn chìm mọi xúc cảm trong ta, coi bản ngã là thù và nỗi cô đơn là bạn.
Liệu chăng mọi thứ đã quá rõ ràng? - Ta không còn nhau... một cách kì cục!
Kì cục, tại sao là ta? Tại sao lại bất ngờ như thế? Và sao lại lặng im đáng sợ đến vậy.
Mà thôi ta cũng đếch cần câu trả lời nữa rồi. Chỉ là điền tiếp vào mớ cảm xúc, mớ câu chữ hỗn loạn mà đáng ra phải viết cả 6 tháng trước.
Hận thù em là điều ta nên làm. Buồn em là điều ta nên có. Nhưng rồi sao, ta không hận, không buồn nữa đâu.
Anh thất vọng về em! Phải, thất vọng...
Chân thành dành cho em, em chẳng coi ra gì..
Chào em, đừng để ta nhìn thấy nhau lần nào nữa.
LM (Rewrite)
PQ 12-09-18



Nhận xét
Đăng nhận xét